Con nhớ Ba!

0
96

Đã gần sáu năm, từ cái buổi sáng hãi hùng ấy, thế là ba và con mãi mãi cách biệt! Có những lúc muốn được nằm mơ, để được thấy ba, chỉ khóc… Gia đình mình giờ này trở thành “ngôi nhà không có đàn ông”. Ba ơi! Ba biết con nhớ ba biết chừng nào không? Nói như một số người thì giờ này ba của con đã “đầu thai” kiếp khác rồi, nhưng với con, ba luôn tồn tại, mãi mãi ba à! Con yêu ba nhiều lắm, con ước gì ba còn bên mẹ con con, để hãnh diện về con gái ba, dù chưa phải là thành đạt.

Mẹ ngày càng già so với cái tuổi bốn mươi ba, gánh nặng chồng chất, thương mẹ càng nhiều, con lại nhớ ba nhiều hơn! Nếu trên đời này có giấc mơ thành sự thật thì con ước gì mình nằm mơ thấy ba. Ừ nhỉ, cứ nếu, cứ ước thôi! Nếu ngày ấy của sáu năm trước không xảy ra, và nếu con đủ khôn ngoan để nhận ra rằng ba đi tối hôm đó là đi mãi… để con hiểu mất mát to lớn đến nhường nào…

Lê Ngọc

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here