Chuyện về ông Võ Chí Công qua lời của con gái nuôi – Kỳ 1

0
68
Từ mt cô bé m côi và nghèo khó tr thành con gái nuôi ca Nguyên Ch tch Hi đng Nhà nước Võ Chí Công, vi ch Đoàn Võ Kim Ánh (Nguyên Phó Giám đc S Y tế Đà Nng, Giám đc điu hành Bnh vin Bình Dân Đà Nng) – đó là mt câu chuyn đp, hnh phúc và đầy kì diu. Ch đã tri qua nhng năm tháng tui thơ nhiều thit thòi, mt mát cho đến khi ch gp ông. Ch nói, được làm con nuôi ca ông, được ông yêu thương, dạy d và chăm sóc như một đa con rut tht là điu may mn nht đi vi cuc đi ch.
Cha và con gái….
Đã rt nhiu t báo đến gp tôi đ xin viết v câu chuyn ca cuc đi tôi: câu chuyn ca mt cô bé m côi được ông Võ Chí Công – nguyên Ch tch HĐNN nhn làm con nuôi, nhưng tôi đều t chi. Bi nhng lúc y, c tôi và chng tôi (Trung tướng Nguyn Thành Đức – Chính y quân khu V) vn còn đang công tác.
Bao nhiêu năm nay, tôi luôn mun được k câu chuyn này ra, như một li tri ân vi cha nuôi tôi. Nhưng vì không muốn đ nhiu người nghĩ rng mình dùng nhng bài báo đó đ “đánh bóng” cho bn thân mình, nên đến tn hôm nay, khi c hai v chng tôi đu đã ngh hưu, tôi mới sn lòng k ra câu chuyn v cha tôi, câu chuyn v vic ông đã nhn nuôi tôi và cho tôi mt mái m gia đình thc s.
Bao nhiêu năm nay, tôi luôn muốn được kể câu chuyện này ra, như một lời tri ân với cha nuôi tôi.
 Tôi sinh năm 1953 ti Qung Nam. Tên khai sinh ca tôi là Đoàn Kim Anh. Cha ruột ca tôi là ông Đoàn Sơ – một chiến sĩ cách mng tng là Tnh y viên tnh Phú Yên. Ngày trước, gia đình ông ni tôi là nơi nuôi giấu toàn b nhng thành viên ca X y Trung K. Trong s nhng người trong X y, có ông Võ Chí Công, cha nuôi ca tôi bây gi. Chính ông Võ Chí Công là người đã giác ng cách mng cho cha rut tôi.

Nhờ đó, ngay t khi còn tr, cha rut tôi đã bt đu tham gia cách mng. Quãng thi gian hot đng cách mng, cha tôi đã tng b đch bt và b giam chung vi ông Võ Chí Công, ông Nguyễn Chí Thanh và nhiu chiến sĩ cách mng khác mt nhà tù ti Tây Nguyên. Chính vì đã cùng vào sinh ra tử trong nhng lúc khó khăn nht nên cha rut tôi và ông Võ Chí Công đã tr thành hai người đng chí, hai người bn thân.
Mẹ tôi k rằng, vì nhiệm v cách mng, nên cha tôi rt ít khi có điu kin v thăm v con. Ln duy nht cha tôi v khi tôi mi 3 tui, nên chng nh được mt cha. Sau này cha tôi hi sinh, tôi vĩnh vin không bao gi còn cơ hội được nhìn thy gương mặt người cha rut thịt ca mình.
Thời chng M, khi đch áp dng mô hình p chiến lược, cuc sng ca nhng người dân Qung Nam quê tôi rt kh. Kh nht là nhng gia đình có người đi hot đng cách mng như mẹ tôi. Ngày y, đ làm nhc nhng chiến sĩ cách mng, đch thường gi trò sàm s vi v h, nhm bôi nh thanh danh nhng người cng sn. Có không ít người ph n dù có chng theo cách mng nhưng cuối cùng phi chp nhn ly nhng tên lính trong chính quyn Sài Gòn.
Người nào kháng c, vy ch chng s b chúng cưỡng hiếp. M tôi vì không mun ly lính Sài Gòn, cũng không mun b chúng xúc phm nhân phm, nên đành phi gt đu ưng thuận mt người cùng quê, cũng tham gia hot đng cách mng cùng cha tôi.
Nguyên Chủ tch Hi đng Nhà nước Võ Chí Công
Ngày tôi còn bé, cuộc sng ca tôi vô cùng cc kh. M tôi đi ly chng, sinh ln lượt my đa con, nên không còn điu kin quan tâm, chăm sóc tôi. Tui thơ của tôi chưa bao giờ có mt mái m thc s. Tôi hết vi bà ngoi, li sang vi các dì, các cu. Cũng có quãng thời gian tôi sng vi m và cha dượng, nhưng cái nghèo cùng với cnh con chung, con riêng khiến cho cuc sng ca tôi rt ngt ngt.
Tôi nhớ nhng năm tháng tui thơ của mình, tôi chưa bao giờ có mt b qun áo lành ln, chưa bao giờ biết thế nào là cảm giác có một gia đình thc s, vi đy đ m cha, vi đy đ s m êm và hnh phúc. Sut nhng năm tháng đó tôi không h có tin tc gì v cha mình. Ước mơ duy nhất ca tôi ngày y là được gp ông và đi theo ông.
m tôi 13 tui, đt nhiên có người Tnhy Qung Nam v làng tôi, nói là đón tôi đi thoát ly. Vì nghĩ rng đi đến đó có th có cơ hội hi tin tc ca cha, tôi đã đi. Sng trong căn c mt thi gian thì tôi gp ông cha nuôi tôi – ông Võ Chí Công.
Ngày đầu tiên gp cha nuôi là ngày tôi vĩnh vin không bao giờ có th quên trong cuc đi mình. Hôm đó có mt người trong khu căn c đt nhiên đến gi tôi, nói có mt ông rt “to” đến căn c làm vic, ông y gi tôi lên ăn cơm. Khi đó tôi không hiểu t “to” ở đây là gì, ch nghĩ “to” có nghĩa là cao ln. Các anh chị trong căn c cười: “Không, “to” đây nghĩa là chc to, là quan trng đó”.
Từ trước đến gi, người “to” nht, nhiu uy quyn nht mà tôi gp căn c là chú Bí thư Tỉnh y Qung Nam khi đó. Nên khi bo có mt người còn “to” hơn cả chú Bí thư Tỉnh y gi mình lên gp thì tôi run vô cùng. Nhưng trái với suy nghĩ ca tôi, lúc lên đến nơi, gặp ông Võ Chí Công, n tượng đu tiên ca tôi v ông là mt người đàn ông hin lành, có n cười thân thin, d mến. Va nhìn thy tôi, ông đã nhìn tôi rt trìu mến và n n cười hin t. Ông bo tôi ngi xung mâm cơm đã dọn sn, nhìn tôi ăn ri bo: “Bác là bn hot đng cách mng cùng cha con”. Lúc đó tôi va đưa miếng thc ăn lên ming, thy ông Võ Chí Công nói thế thì lp tc hi: “Bác là bn ca cha con, vy bác có biết ba con gi đâu không?”.
Ông nhìn tôi đăm đăm ri tr li: “Cha con hi sinh ri”. Nghe xong câu nói đó thì tôi òa khóc, không sao ăn ni miếng cơm nào nữa.
Trong buổi chiu ngày hôm đó, ông Võ Chí Công đã nhn tôi làm con nuôi. Khi đó ông đang là Bí thư Khu ủy. Ông k: “Sau khi cha con hi sinh, biết con là git  máu duy nht ca cha con, bác đã nh các đng chí trong Tnh y Qung Nam v tn quê tìm con, đưa con lên căn c. Gi bác mun nhn con làm con nuôi, trước là vì biết ơn gia đình ông nội con đã nuôi giu c X y Trung K, trong đó có bác, trong giai đon nước sôi la bng nht, sau là vì tình đng chí đng đi, vì tình bn gn bó gia bác và cha con. Cha con đã hi sinh, bác muốn thay cha con tr thành người che ch cho con sut phn đi còn li”.
(Còn tiếp)
Đoàn Võ Kim Ánh
(Nguồn: Phunutoday.vn)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here