Tin mới :

Latest Post

Hiển thị các bài đăng có nhãn 10-Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 10-Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Cám ơn tình yêu!!!

Written By xuananh on 14/05/2011 | 10:28

Một chặng đường nữa sắp đi qua! Ai cũng bảo thời gian nhanh thật, thoáng cái đã bốn năm. Khi mới nhận giấy báo nhập học, mọi người đều nói thời gian dài dằn vặt, biết học đến bao giờ…?
Giai đoạn này có nhiều khó khăn, nhưng tin rằng sẽ vượt qua an toàn và khởi đầu con đường mới! Thay đổi suy nghĩ một chút  thật sự có hiệu quả rồi. Mặc dù đôi khi lối nghĩ cũ quay lại làm nên ít nhiều lo lắng. Nhưng không sao!!! Sẽ cố gắng nhiều, thật nhiều, thật nhiều, nhiều hơn nữa… Làm nhiều hơn nghĩ để mở cái vòng lẩn quẩn mình tự chui vào.
Vì xung quanh  luôn có người quan tâm và yêu thương…

Gia đình, nơi duy nhất và luôn luôn mình có thể về bất cứ lúc nào, trong hoàn cảnh nào và dù mình có là ai đi chăng nữa. Không ai thương mình nhiều như mẹ, không ai lo lắng cho mình nhiều như anh chị, không có nơi nào an toàn như trong ngôi nhà của mình.
Bạn bè, mình có ít bạn, nhưng mình có nhiều bạn tốt và chân thành. Đó là những người bạn đã từng vui buồn cùng nhau, hiểu nhau và trân trọng nhau. Không có nhiều cuộc vui chơi, không cần nhiều tiền bạc, nhưng sẵn sàng đến bên nhau lúc cần. Không cần luôn gặp nhau, nhưng lại luôn nhớ  về nhau.
Và…, làm mình cười lúc mình không vui, trò chuyện khi mình lo lắng, quan tâm lúc mình mệt mỏi, khi một mình có thể gọi tên…
Cám ơn!!!

Thu Lam

Tự tình cho một tâm hồn phiêu lãng...

Written By kuxh on 21/08/2010 | 13:50

[caption id="" align="alignright" width="269" caption="Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)"][/caption]

Yêu!

Một từ mà dường như ai trong chúng ta cũng ít nhiều trải nghiệm qua. Có người đã nếm vị ngọt của nó, nhưng cũng ko ít người phải ngậm trái đắng từ chữ tình. Tuy thế, nào có mấy ai biết được, hiểu được một cách cặn kẽ nguyên nhân hai tiếng chia tay đâu?có chăng chỉ là sự đau xót, đắng cay và một nỗi buồn xin chôn sâu tận đáy lòng, lặng thầm và vụn vỡ như gặm nhắm tâm can... Nỗi đau vẫn chỉ là nỗi đau.

Yêu em,

Đối với tôi là cả một quá trình dài thật dài. Từ lần đầu tiên tình cờ được gặp em, thầm yêu em và ngỏ lời với em, tất cả đối với tôi thật quá gần gũi vì tất cả cũng chỉ mới hơn 1 năm thôi. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu một cách hết sức tốt đẹp, rồi mọi chuyện diễn ra như bao người đang yêu khác...

Thế rồi, sóng gió kéo đến, chúng tôi đã cùng nhau chống chọi, cùng nhau cố gắng xoa dịu và bước tiếp. Tôi hạnh phúc vì đã có em, người con gái mà tôi đã xác định sẽ gắn bó, yêu thương như từng hơi thở của tôi. Tất cả những giận hờn, phiền muộn rồi cũng qua đi, kỉ niệm nhiều thêm, thời gian cũng dần trôi qua như chiếc lá mùa thu rơi rụng - một dự cảm chẳng lành ư? cũng có thể...

Tôi tốt nghiệp, đi làm ở một cơ quan đúng chuyên ngành. Một điều thật hạnh phúc và may mắn đối với một sinh viên. Rồi tôi chuyển nhà trọ, lên gần cơ quan để tiện đi làm, may mắn thay cũng gần chỗ của em. Bằng tất cả tình yêu và sự nghiêm túc, tôi đã nói với em tất cả, tất cả những khó khăn, những hoài bão, suy nghĩ của tôi trong tương lai - một tương lai của tôi và em...

Tuy nhiên, tôi biết em buồn. Em buồn vì nhiều lẽ. Việc học tập của em, công việc tương lai của em, gia đình của em, tình yêu của em... Tôi luôn biết, đối với em - một người con gái bản lĩnh và sống lý trí, tình yêu của tôi luôn ở vị trí thứ yếu, tôi đã chấp nhận và quen với cảm giác đó. Đối với một người con trai mới lớn, gia cảnh và tính cách như tôi, tôi đã đề ra tất cả những giai đoạn của cuộc đời, và tôi đã nói cho em tất cả những điều đó, tôi mong em hiểu và cùng tôi cố gắng vì tình yêu và tương lai của 2 đứa. 6 năm, một con số tôi đưa ra như một lời hứa chắc chắn cho tương lai.

Và rồi, chữ ngờ lại đến. Ngày vui ngắn chẳng tày gang... Em nói lời chia tay...

Tự tình cho một tâm hồn phiêu lãng...

[caption id="" align="alignright" width="269" caption="Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)"][/caption]

Yêu!

Một từ mà dường như ai trong chúng ta cũng ít nhiều trải nghiệm qua. Có người đã nếm vị ngọt của nó, nhưng cũng ko ít người phải ngậm trái đắng từ chữ tình. Tuy thế, nào có mấy ai biết được, hiểu được một cách cặn kẽ nguyên nhân hai tiếng chia tay đâu?có chăng chỉ là sự đau xót, đắng cay và một nỗi buồn xin chôn sâu tận đáy lòng, lặng thầm và vụn vỡ như gặm nhắm tâm can... Nỗi đau vẫn chỉ là nỗi đau.

Yêu em,

Đối với tôi là cả một quá trình dài thật dài. Từ lần đầu tiên tình cờ được gặp em, thầm yêu em và ngỏ lời với em, tất cả đối với tôi thật quá gần gũi vì tất cả cũng chỉ mới hơn 1 năm thôi. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu một cách hết sức tốt đẹp, rồi mọi chuyện diễn ra như bao người đang yêu khác...

Thế rồi, sóng gió kéo đến, chúng tôi đã cùng nhau chống chọi, cùng nhau cố gắng xoa dịu và bước tiếp. Tôi hạnh phúc vì đã có em, người con gái mà tôi đã xác định sẽ gắn bó, yêu thương như từng hơi thở của tôi. Tất cả những giận hờn, phiền muộn rồi cũng qua đi, kỉ niệm nhiều thêm, thời gian cũng dần trôi qua như chiếc lá mùa thu rơi rụng - một dự cảm chẳng lành ư? cũng có thể...

Tôi tốt nghiệp, đi làm ở một cơ quan đúng chuyên ngành. Một điều thật hạnh phúc và may mắn đối với một sinh viên. Rồi tôi chuyển nhà trọ, lên gần cơ quan để tiện đi làm, may mắn thay cũng gần chỗ của em. Bằng tất cả tình yêu và sự nghiêm túc, tôi đã nói với em tất cả, tất cả những khó khăn, những hoài bão, suy nghĩ của tôi trong tương lai - một tương lai của tôi và em...

Tuy nhiên, tôi biết em buồn. Em buồn vì nhiều lẽ. Việc học tập của em, công việc tương lai của em, gia đình của em, tình yêu của em... Tôi luôn biết, đối với em - một người con gái bản lĩnh và sống lý trí, tình yêu của tôi luôn ở vị trí thứ yếu, tôi đã chấp nhận và quen với cảm giác đó. Đối với một người con trai mới lớn, gia cảnh và tính cách như tôi, tôi đã đề ra tất cả những giai đoạn của cuộc đời, và tôi đã nói cho em tất cả những điều đó, tôi mong em hiểu và cùng tôi cố gắng vì tình yêu và tương lai của 2 đứa. 6 năm, một con số tôi đưa ra như một lời hứa chắc chắn cho tương lai.

Và rồi, chữ ngờ lại đến. Ngày vui ngắn chẳng tày gang... Em nói lời chia tay...

Ảnh cưới Hà Nội xưa

Written By kuxh on 19/08/2010 | 05:18

Tôi lấy vợ năm 1975, lễ cưới được tổ chức tại Hội trường Báo Ảnh Việt Nam - 79 Lý Thường Kiệt vào một ngày bình thường, trong giờ hành chính, như yêu cầu của đồng chí Phó TBT Báo Ảnh Nguyễn Thanh Địch “để anh em dự cho tiện lợi, đỡ mất công mất việc”.

Vài ngày trước lễ thành hôn, bác Địch căn dặn: “Hà Nội đang có phong trào nếp sống mới, đừng thuê ôtô cho phức tạp. Cậu học ở Liên Xô nên càng phải gương mẫu. À, nhớ cắt tóc đi nhé! Tóc hơi dài đấy”. Hồi đó, ai có điều kiện thì thuê ôtô chở khách, vài ba chục chỗ. Hiếm xe lắm, có chiếc vừa đi chở khách từ các tỉnh về đã lao vào phục vụ đám cưới, xe chưa kịp dọn dẹp, rửa cho sạch sẽ.

Nghe lời dặn của thủ trưởng, tôi vội đi cắt tóc sao cho càng cao càng tốt, đi liên hệ vài chiếc xe xích lô để đón dâu (từ chùa Tô Hoàng - Bạch Mai sang Lê Đại Hành cách nhau chừng 1km). Ba xe xích lô này còn có nhiệm vụ khác là chở bánh kẹo, phích nước sôi và ấm chén từ nhà tôi lên cơ quan ở phố Lý Thường Kiệt để ra mắt họ hàng và toàn cơ quan.

Thời đó, cán bộ, công nhân viên, nhà báo khi lấy vợ lấy chồng đều trông nhờ vào cơ quan bởi chỉ ở đó mới có chỗ ngồi cho vài chục người, chứ đâu có nhà hàng, khách sạn như bây giờ. Mọi thủ tục cưới thật đơn giản, không có ăn mặn, rót rượu, cắt bánh, chiếu phim như bây giờ.

Là cơ quan nhiếp ảnh nên Báo Ảnh quy định, ai lấy vợ lấy chồng thì cơ quan làm quà cho 1 bộ ảnh trọn vẹn gồm: 1 cuộn phim ORWO đen trắng và phóng đủ 36 kiểu.

Tôi ở Nga về phép cũng được hưởng tiêu chuẩn này. Công đoàn cử hẳn một phóng viên giỏi là anh Trọng Thanh chụp cho tôi. Anh Thanh vừa nhận 1 cuộn ORWO đen trắng mới thì bác Minh Đường (PV lão làng, bố của nhà báo Minh Quốc - Báo Ảnh Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh) yêu cầu: “Để tao chụp cho Vũ Huyến vì chính tao dẫn nó đi chụp khi nó mới vào nghề. Bây giờ nó lấy vợ. Việc đó phải để cho tao”.

Bác Minh Đường có chiếc máy của CHDC Đức Pratica mới lĩnh nên khai trương luôn trong đám cưới Vũ Huyến. Ngày cưới, khoảng 3h chiều, trên tầng 2 Báo Ảnh Việt Nam vào lúc trời nắng chang chang, bác Minh Đường cẩn thận lắp thêm đèn chụp cỡ lớn, lại tiện trong máy có cuộn phim 27 DIN. Thế là cuối cùng phim bị quá sáng, 1 cuộn chỉ được hơn 10 kiểu.

Thời bao cấp, do phải chống trả cuộc chiến tranh bằng không quân của đế quốc xâm lược, lo cho chiến trường miền Nam, sinh hoạt vật chất và điều kiện làm việc của các nhiếp ảnh Việt Nam ở miền Bắc rất thiếu thốn. Tuy vậy họ vẫn được Nhà nước ưu tiên, phóng viên nhiếp ảnh, quay phim được mua tiêu chuẩn gạo hàng tháng tương đương như tiêu chuẩn của bộ đội lái máy bay và lính xe tăng, mỗi tháng được gần 20kg gạo. Các thiết bị nhiếp ảnh chỉ được nhập qua 2 nguồn sản xuất là Liên Xô và CHDC Đức. Máy ảnh Nga dễ chụp, có độ bền nhưng chất lượng ống kính có hạn, máy ảnh Đức thì hay hỏng vặt và ống kính hay bị mốc, các loại ống kính phụ thường dùng là telé 135mm và góc rộng 28 hoặc 35mm...

Đi chụp cưới ai có télé 135mm là đủ rồi. Còn phim chụp do Liên Xô (các loại CBEMA hay ILFO) hoặc ORWO ZODIN của Đức, ai từ nước ngoài về thì dùng phim INFOC hay Kodak.

Người Hà Nội và các thành phố ở miền Bắc những năm 60 thường chơi ảnh cưới cỡ 6x9cm, từ những năm 70 là cỡ ảnh 9x12, thường chỉ 1 cuộn là đủ rồi, trong đó 5 kiểu ăn hỏi, 5 kiểu đón dâu, 10 kiểu tại hội trường, non nửa cuộn còn lại dành riêng cho cô dâu chú rể tại phòng riêng chụp sau khi từ lễ cưới trở về. Bố cục và nội dung ảnh của mọi đám cưới thường như nhau: Tại nhà gái là ảnh chụp mẹ và con gái trước lúc về nhà chồng, anh chị em nhà gái, cô dâu và bố mẹ, nhà trai đến dự, trao hoa, chú rể chụp chung với gia đình nhà mình, với tập thể bạn bè, cô bác thật thân.

Hồi đó, chưa lấy nhau, chưa đón dâu là chưa chụp ảnh cùng nhau. Tới những năm 80, vào đầu thời kỳ đổi mới, phim màu làm ảnh mới được sử dụng trong đám cưới. Ở Hà Nội mỗi đám 1 cuộn đen trắng và 10 hoặc 15 kiểu ảnh màu. Ở nông thôn hay miền núi, phải nhà có máu mặt mới chụp ảnh màu. Năm 1989, ở Hà Nội có vài tiệm làm ảnh Minilap, trong đó có 1 tiệm của Báo Ảnh Việt Nam lấy tên Photocen do anh Lê Phúc làm Giám đốc. Vài năm sau, ăn nên làm ra, Báo Ảnh mở Photocen 2 tại phố Ngô Thì Nhậm, giao cho tôi phụ trách. Tôi nhớ cái Tết đầu của Photocen 2 có tới hơn 1.000 tấm ảnh màu, trong đó có vài trăm chiếc là ảnh chụp lễ cưới.

Bây giờ Hà Nội , thành phố Hồ Chí Minh và cả nước có bao nhiêu tiệm làm ảnh bằng máy KTS, cả nước có bao nhiêu máy ảnh số? Hẳn không ai đếm được và đám cưới ở Việt Nam, đặc biệt ở thành phố Hồ Chí Minh, chi bao nhiêu tiền cho việc chụp ảnh, làm phim? Hẳn không ai đoán được! Nhưng nhắc lại việc chụp ảnh cưới, chỉ qua vài chục năm đủ thấy xã hội Việt Nam, nghề ảnh cưới ở Việt Nam đã phát triển như thế nào?

Nguồn: An ninh thủ đô

Rơm rạ dại khờ

Written By kuxh on 07/08/2010 | 20:12

Hồi ấy, chị Vân thường rủ tôi ra đồng giữ trâu với chị, chị nói đi một mình sợ ma, rủ tôi đi cho vui. Đó là những ngày sau tết, lúa đã vô bồ, còn lại cánh đồng mênh mông gốc rạ. Vào những buổi trưa nắng, chị Vân bảo tôi cột trâu lại, còn chị tìm đến một cái gò cao, lựa một đám gốc rạ còn xanh, chị lấy dao cắt một lõm đủ hai người nằm rồi trãi dưới đất một lớp rạ khô, phần rạ tươi, chị phủ lên che nắng. Khi tôi cột xong mấy con trâu thì chị Vân cũng vừa làm xong cái chòi rạ. Chị nhìn tôi cười mĩm: “Giống cái túp lều lý tưởng hôn ?”. Rồi không ai bảo ai, chị nằm xuống trước, tôi nằm theo sau, cạnh chị. Thỉnh thoảng, chị lại nhìn sang tôi cười mỉm, tôi cũng cười, rồi cả hai chìm trong giấc ngủ trưa. Có hôm tôi thức trước, chị Vân vẫn còn ngủ say, chị nằm thẳng người, hai tay úp lên ngực, hơi thở cứ đều đều. Lúc ấy trời đã xế dài, những tia nắng dìu dịu trùm lên cánh đồng rạ khô vàng rực, mênh mông. Chị Vân ngồi bật dậy, lại nhìn tôi cười rồi lại vỗ lên đầu tôi: “Ngủ ngon hôn, thằng nhóc !”

Chúng tôi lùa trâu đến một cái đìa lớn giữa đồng, từng người bạn mục đồng cũng lần lượt lùa trâu đến. Tôi đứng dưới cầu thang múc từng thùng nước chuyền lên cho chị Vân đổ vào thau cho trâu uống. Như một thói quen, khi đàn trâu uống nước no nê thì đến lượt con người tắm rửa. Cả gái, cả trai cứ để nguyên quần áo, tắm xối xả trên bờ đìa. Trong bộ bà ba đen đẫm nước bó sát người, chị Vân gánh hai thùng nước đi tắt đường đồng về nhà, tôi ngồi trên lưng trâu lững thững theo sau. Đôi gánh oằn vai, chị đi trong bóng chiều thấp thoáng.

Tôi về nhà, cơm nước xong thì trời chạng vạng, hàng xóm lên đèn, trăng rằm tháng giêng cũng lấp lánh ở đầu sông. Tôi sang nhà chị Vân, hai chị em ra ngồi dưới cây rơm, bắt đầu công việc quấn hai con cúi dài để làm bếp un xua muỗi cho bầy trâu. Quấn xong, chị Vân đốt lửa, tôi lấy nước rưới lên con cúi cho lửa rơm đừng cháy, cho khói bốc lên ngun ngút, từng làn khói trắng  cuồn cuộn, mịt mờ phủ lên cả bầy trâu, mùi khói rơm đầu mùa nghe thơm nồng như mùi lúa mới. Chúng tôi lại ngồi tựa dưới chân rơm. Bấc giác chị Vân xoa đầu tôi, chị hỏi tôi mấy tuổi, tôi nói mười lăm. Chị bảo: “Nhỏ hơn chị hai tuổi, mà sao mầy khờ quá !”. Tôi chưa hiểu chị nói gì, rồi chị kể: “Cùng tuổi với mầy, nhưng thằng Tư nó cặp bồ với con Xuân, thằng Hòa cặp với con Gấm, mùa nước mặn đuổi năm rồi, chúng nó đi giăng lưới, ban đêm tụi nó ngủ chung xuồng. Con Xuân, con Gấm cũng lớn hơn tụi nó hai ba tuổi . . .”

Tôi cúi đầu hổ thẹn, thẹn cho cái phận nghèo hơn là thẹn cho cái sự khờ khạo của mình. Tôi nghĩ chị Vân thương tôi như một đứa em, một đứa em nghèo khổ mà chị cần giúp đỡ. Hồi ấy, tôi luôn mặc cảm với bạn bè trong xóm vì nhà mình ít ruộng lại không có trâu, nhà nông mà không có trâu thì đương nhiên là nhà nghèo. Mấy công ruộng nhà tôi, những công việc ngòai sức người đều dựa vào đàn trâu của chị Vân. Mùa cày mùa trục thì bác Năm – ba chị – tính tiền công, đến mùa gặt, cộ lúa vào sân cũng tính tiền công, nhưng trâu đạp lúa thì bác không tính tiền, nhưng bù lại tôi phải giữ trâu trả công cho bác trong một hai tháng trước và sau tết. Bác Năm quy ước với ba mẹ tôi là vậy, nhưng chị Vân ít khi để tôi giữ trâu một mình, ngay cả những ngày trâu đạp lúa, bác nói chỉ cho mượn trâu, tôi tự đánh trâu trên nhả lúa, nhưng chị Vân lúc nào cũng có mặt, thay phiên làm công việc ấy với tôi.

Ban đêm, khi cho trâu ngừng đạp để bắt bó, ra rơm, thay vì đốt đèn măng-xông thì chị Vân rủ tôi xuống bờ sông đốt lửa, chị nói mình chịu tốn công mà khỏi hao dầu. Tôi ôm từng ôm rơm quăng xuống nước, chị mồi lửa và lấy sào tre đẩy từng đống lửa trôi bồng bềnh, sáng rực một khúc sông. Cứ thế, không biết từ mùa lúa nào, việc gì tôi cũng làm cùng chị, việc gì chị cũng gọi tôi. Ngay cả những khi ra đồng cộ lúa, chị cũng rủ tôi lên chiếc cộ trâu ngồi với chị. Những buổi tối nướng bánh phồng đãi khách, chị cũng gọi tôi sang đốt rơm, chị kẹp bánh phồng chao tới chao lui trên ngọn lửa. Khi giê lúa, chị là người đứng trên giàn giê, chị lại bảo tôi đứng cạnh để chuyền từng thúng lúa lên cho chị. Cũng chính lần ấy, lần đầu tiên trong đời tôi phát hiện ra chị Vân là người con gái đẹp. Hôm ấy chị mặc bộ bà ba màu đen, cái dáng cao cao, chị đứng trên giàn giê lúa cũng cao cao, từng cơn gió lùa qua, chị nghiêng vành thúng, lúa hột tuôn xuống, lúa lép bay bay, bụi rơm bay bay, tà áo chị cũng bay bay, ngược theo chiều gió là một cơ thể đẹp, những đường nét cong cong của vòng eo, vòng ngực căng tròn. Tôi cứ nhìn ngẩn ngơ mà quên chuyền lúa lên cho chị. Bất giác chị quay xuống, dường như bắt gặp ánh mắt của tôi, chị vội đưa tay níu nhanh vạt áo, mặt đỏ bừng. Tôi lại cúi đầu hổ thẹn, tiếp tục chuyền lúa lên mà không dám nhìn chị nữa.

Và, tôi không ngờ khi mình không còn “dại khờ” như chị nghĩ thì đó lại là mùa lúa cuối cùng tôi được gần gũi chị. Mùa sa mưa năm ấy, mẹ tôi đưa tôi ra chợ, từ giã rạ rơm để làm gã thư sinh giữa chốn thị thành. Khi tôi biết được tình yêu thì hình ảnh người con gái trong tôi là chị. Là chị với những giấc ngủ trưa trong chòi rạ giữa đồng, là chị với đôi thùng nước, chiếc đòn gánh oằn vai đi giữa đồng rạ khô trong bóng chiều thấp thoáng, quần áo ướt mem bó sát thân gầy, là chị ngồi dưới cây rơm quấn từng con cúi làm bếp un trâu, là chị ngồi đốt rơm sáng bừng cả một khúc sông, là chị với những đường nét cong cong, ngực căng tròn đứng trên giàn giê lúa . . . Nhưng năm sau, nghỉ hè, tôi về quê thì chị đã đi lấy chồng xa. Mùa sa mưa, cây rơm – chỗ tôi với chị hay ngồi quấn con cúi – đã rủ mục, những chiếc nấm rơm bung trắng một vùng tròn.

Hơn ba mươi năm, cuộc đời đưa đẩy tôi thành kẻ ly hương mà chưa được một lần gặp chị, chắc tóc chị bây giờ cũng lốm đốm như tôi. Nếu tình cờ đọc được những dòng nầy, chắc chị sẽ cười thầm và mắng thầm trong bụng: “Cái thằng quỷ, sao hồi xưa mầy khờ quá vậy!”

Võ Đắc Danh

Thư gửi từ phương xa - Không thể và Có thể

Written By kuxh on 12/07/2010 | 14:39


Anh CÓ THỂ gửi đến em lời chúc ngày mới tốt lành... Nhưng anh KHÔNG THỂ đánh thức em bằng nụ hôn dịu dàng trên má khi ánh bình minh ló dạng.

Anh CÓ THỂ nói với em những lời yêu thương... Nhưng anh KHÔNG THỂ thấy gương mặt em ửng hồng và em khẽ cúi đầu bẽn lẽn.

Anh CÓ THỂ hôn em qua một emoticon... Nhưng anh KHÔNG THỂ cùng lúc ấy nhẹ siết em trong vòng tay, để biết rằng nhịp tim em chợt nhanh hơn một chút.

Anh CÓ THỂ lo lắng khi biết em đang bệnh, hay gặp khó khăn... Nhưng anh KHÔNG THỂ đem cho em từng viên thuốc, hay cùng em giải quyết mọi vấn đề.

Anh CÓ THỂ chúc em ngủ ngon mỗi tối... Nhưng cánh tay anh KHÔNG THỂ là nơi em gối đầu lên, bình yên đi vào giấc ngủ ngon lành.

Anh CÓ THỂ cảm nhận tình yêu và nỗi nhớ nơi em qua mỗi lần trò chuyện, qua những entry chỉ để cho anh... Nhưng anh KHÔNG THỂ ăn món ăn em nấu, KHÔNG THỂ nắm tay em khi chợt thấy mình mệt mỏi, KHÔNG THỂ cùng em dạo qua những con đường thật đẹp nơi đây.

Có điều...

Mặc cho tất cả những gì KHÔNG THỂ ấy, anh vẫn biết...

Anh CÓ THỂ cách xa em hàng nghìn cây số... Nhưng anh KHÔNG THỂ yêu em ít hơn chút nào so với ngày xưa.

.

..

...

Người yêu, em có tin điều đó là CÓ THỂ không?

11/07/2010

Card và thẻ gửi xe ở Cafe Phía ngày nắng mới

Written By kuxh on 08/07/2010 | 22:52




Kỷ vât: Card và thẻ gửi xe quán cafe“Phía ngày nắng mới

Chất liệu: giấy

Người lưu giữ: LH

Thứ 3, ngày 25/05/2010


19h44 phút, viết cho một người thật xa

Vậy là…

Một năm tròn rồi phải không anh? Nếu là một em bé thì hôm nay là “thôi nôi” rồi, anh nhỉ? Em cũng làm “sinh nhật” bằng một chầu cà phê hoành tráng… một mình!

“Phía ngày nắng mới” với không gian màu em yêu- tím đợi chờ! Bố trí khá đẹp và lãng mạn, nơi lý tưởng cho những đôi yêu nhau và cho một người như em.

Cà phê không ngon lắm, tạm thôi, nhưng em lại thích nơi này. Có trùng hợp quá không nhỉ? Quán mở một năm rồi, và hôm nay ta cũng kỷ niệm một năm yêu nhau anh ạ!

Tím đợi chờ, em yêu màu tím đến lạ kỳ, buồn man mác, vậy mà vẫn yêu. Vẫn đợi chờ, một ngày anh sẽ về, ta sẽ cùng ngồi nhâm nhi cà phê, màu tím cũng sẽ tươi hơn…

Em còn nhớ rất rõ một năm trước, lần đầu tiên em biết quán phở Lệ nổi tiếng Sài Gòn, lần đầu tiên em biết giữa chốn thị thành xô bồ khói bụi lại có một bờ sông êm đềm đến vậy, ôi, cái lần đầu tiên nào cũng nên thơ và đáng nhớ! Và em biết người con gái làm tim anh rung động là ai. Và em biết bàn tay anh ấm đến chừng nào…

Chúng mình đã đi cùng nhau qua biết bao ngã đường, la cà gần hết (có phóng đại quá không?) những quán cà phê nổi tiếng đất Sài thành… tuy thời gian bên nhau thật ngắn ngủi. Để giờ đây, một mình em bước chông chênh, thiếu cái siết tay, thiếu bờ vai tin cậy… thiếu anh, em chênh vênh…

Hôm nay em vui, vì được nói chuyện và được nhìn thấy anh thật lâu. Những giọt nước mắt chưa kịp lăn trên má đã bị em lấy tay quệt đi, em thật ngốc, khóc chỉ làm anh thêm lo lắng. Anh bảo: “Lần sau em nhớ mang khăn giấy nhé, dùng tay sẽ đau mắt đấy!” Em bướng bỉnh: “Cứ nghĩ là quen rồi, ai nghĩ là sẽ khóc đâu!” Nước mắt lại rơi…

Chiếm giữ vị trí khá đẹp ở “Phía ngày nắng mới” hơn bốn tiếng đồng hồ chỉ để nói chuyện với anh, để một ngày kỷ niệm được trọn vẹn. Phục vụ bàn cứ chốc lát lại châm thêm trà làm em ngại quá. Kệ, em thích thế!

“Dạo này tóc anh dài rồi nhé, trông già lắm, cắt đi thôi, kẻo lần sau em chẳng nhận ra anh nữa đấy!” Anh thì bảo em dạo này mập mạp ra, chắc anh nghĩ thầm: “Con bé này, xa anh đâu có buồn!”???

Anh à, kể anh nghe chuyện này, lúc nãy ra về, chợt em nảy ra ý định thật ngông anh ạ! Em xin thẻ giữ xe để…làm kỷ niệm. Hì, làm khó chú giữ xe rồi, phải hỏi ý kiến ông chủ quán, em thật ngông! Vậy mà cuối cùng cũng xin được rồi nè, chụp hình lại cho anh xem. Có ngày tháng đàng hoàng đấy nhé! Còn có cả card của quán nữa đây này!

Chúc mừng sinh nhật, chúc cho tình yêu của chúng mình mãi đẹp.

Yêu và nhớ anh thật nhiều!

Ngủ ngon nhé tình yêu của em…

LH

Viết cho cuộc tình buồn


BTKUXH - Anh yêu thương,

Đêm nay em thức khuya (vì hôm nay ngủ nhiều quá), viết cho anh, người em yêu và luôn ngự trị trong một góc trái tim em, bây giờ và mãi về sau. Nhớ anh nhiều hơn em tưởng. Em tưởng anh đi rồi với tính cách của em - mau nhớ, mau quên - thì em sẽ nhanh chóng chôn vùi những kỷ niệm vào dĩ vãng, nhưng có lẽ em đã sai! Em sai khi chọn yêu anh, hay sai khi nghĩ rằng em có thể quên anh? Em không làm được. Đến bao giờ sẽ có người yêu em hơn anh, thay thế được anh? Còn người ấy thì sao? Chẳng phải có lần anh nhắc đến? Em không biết rồi tất cả sẽ như thế nào, chỉ biết em nhớ anh vô cùng. Ai trả lời giùm em làm sao để quên anh?

Dẫu biết rằng cố quên thì sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên, câu này hay nhỉ, giống như viết cho em, vậy mà cố nhớ vẫn cứ nhớ! Hôm nay đi đám cưới thật vui, nhưng tuổi thân, mấy đứa bạn đứa nào cũng đi cặp hết, riêng mình lẻ loi, lọt thỏm giữa không gian, cô dâu chú rể thì tình tứ kinh khủng, âu yếm kinh khủng, sao mình ganh tị với hạnh phúc của họ quá đi. Bất chợt khóe mắt em cay thật cay anh ạ! Đến bao giờ…?

Lại ganh tị rồi, ganh tị với hạnh phúc, thứ mà lẽ ra em cũng có, nhưng bây giờ thì không, và mãi mãi không, nếu hiểu theo nghĩa một đám cưới phải không anh? Nhiều lúc em có ý nghĩ thật điên rồ, muốn mặc áo cô dâu, chụp ảnh cưới khi mình còn trẻ, em sợ ngày trọng đại đó sẽ không đến với em! Chắc đọc những dòng này anh sẽ buồn lắm! Đêm nay em khóc, đi đám cưới người ta cười, còn em rơi lệ, sao lại thế được chứ???

Anh đừng giận em anh nhé!

Anh đang làm gì nhỉ? Bên đó đã 2h30 rồi, anh đang ngủ say, ước gì em được nhìn anh ngủ, nghe anh ngáy, hi, đúng là điên rồ, đôi khi những điều rất rồ ấy lại khiến em nhớ anh vô cùng…

Thôi, không viết nữa, em đi ngủ để sang còn đi làm nữa. Anh yêu ngủ ngon nhé!

Ô mai

 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. Bảo tàng Ký ức Xã hội - All Rights Reserved
Template Created by Nhật Nguyên Published by Nhật Nguyên
Proudly powered by Nguyễn Đức Lộc