Tin mới :

Latest Post

Hiển thị các bài đăng có nhãn Walter Skrobanek. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Walter Skrobanek. Hiển thị tất cả bài đăng

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 25.9 – Đổi tiền

Written By kuxh on 25/09/2010 | 07:00



NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975

(trích)
Đinh Bá Anh dịch

25.9.1975
Đổi tiền

Việc cải cách tiền tệ rõ ràng đã gây ra một sự bất bình nữa trong dân chúng về gánh nặng kinh tế. Trong việc này thì tầng lớp dân nghèo chẳng cần phải lo lắng gì nhiều. Nhưng với mỗi thay đổi nhỏ, người nghèo cũng lo lắng cho số tiền tiết kiệm của họ chẳng kém gì những ông chủ tư bản lớn, mà thực ra việc cải cách tiền tệ là nhắm vào giới tư bản này. Đáng tiếc là việc này, vốn được lên kế hoạch rất tốt, vẫn có những sự cố. Ngày 22 tháng 9 người ta phải xếp hàng dài cổ ở các Khóm đến đêm khuya. Đến tận ngày hôm sau mà nhiều người vẫn chưa thể nhận được 200 đồng tiền mới, mà phải mãi đến ngày thứ ba mới được.

…………………………

Mục đích thực sự của cuộc đổi tiền là để xác định số tiền hiện lưu hành là bao nhiêu, rồi đặt số tiền này dưới sự quản lý của nhà nước, để trong bất kỳ trường hợp nào cũng quyết định được việc sử dụng nó có phục vụ lợi ích chung hay không. Nhưng cuộc đổi tiền đã làm khiếp đảm những người giàu. Có tin đồn những người khai báo có nhiều tiền sẽ phải ra trước tòa án nhân dân để giải thích về việc tại sao anh ta lại có nhiều tiền mặt như vậy. Nghe nói có cả những vụ tự sát. Có tin một người Hoa giàu có đã đốt sạch số tiền mặt ông có trong một ngôi chùa rồi sau đó cắt cổ tự sát. Với những kẻ theo chủ nghĩa vật chất cực đoan như vậy, tôi chỉ có thể lắc đầu. Cá nhân tôi thì không tin là chính quyền sẽ dùng đến tòa án nhân dân để xử, bởi hầu hết các biện pháp đến nay đều được thực hiện theo con đường hành chính. Đối với chính quyền thì chỉ cần gom tiền vào ngân hàng và sử dụng nó cho mục đích đầu tư v.v. là được rồi. Trong tương lai, việc rút tiền cần phải đi kèm với một bản giải trình lý do, và bản giải trình này phải được cơ quan chức năng kiểm tra, và nó có thể bị từ chối nếu không phục vụ các mục đích công cộng hoặc mục đích sinh sống của người chủ sở hữu.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Xem một số trích đoạn khác của nhật ký tại đây.

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 10.8 – Tham nhũng tăng

Written By kuxh on 11/09/2010 | 18:33

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

10.8.75
Tham nhũng tăng

Đến nay tôi vẫn không muốn tin. Nhưng càng có nhiều dấu hiệu cho thấy sự tham nhũng trước đây vẫn tiếp tục trong chế độ mới, với các cán bộ mới. Chẳng hạn lâu nay đã có tin đồn, phần lớn số xăng dầu mà phụ nữ trẻ em đứng bán từng lít ở hầu hết ngõ ngách Sài Gòn là do bộ đội cung cấp để gia tăng thu nhập. Mới đây có ai đó đã kể với tôi là một bà đã mua được 10.000 lít xăng từ một cán bộ Mặt trận với giá 450 đồng một lít, trong khi giá bán ở chợ đen là 600 đồng. Trong khi đó, giá xăng chính thức chỉ bán theo tem phiếu của nhà nước là 250 đồng/lít.

…………………………

Một hiện tượng mới xuất hiện: sự nghi thức hóa về ngôn ngữ khi đề cập đến những việc có tính chính trị. Dân chúng học từ vựng mới nhanh đến kinh ngạc. Mỗi khi có phát biểu, diễn giả sử dụng các từ vựng đặc trưng của cách mạng hệt như được nhấn nút tự động vậy. Ngay cả trong các báo cáo của các cán bộ xã hội của chúng tôi, giờ đây cũng xuất hiện các khái niệm như “Guồng máy chiến tranh Mỹ-Thiệu" và ước muốn trở thành “một đất nước hùng mạnh". Còn kẻ nào hay phê phán cách mạng, sẽ bị gọi là "phản động". Tại Trung tâm, các đồng nghiệp trí thức đổ xô tìm đọc những cuốn sách mới xuất bản, nhất là sách về "Các nguyên lý của Stalin về chủ nghĩa Lenin". Stalin có vẻ là tác giả được mua nhiều nhất hiện nay. Về Marx thì đến nay tôi chỉ mới thấy Tuyên ngôn Đảng Cộng sản. Theo đường lối ủng hộ Liên Xô của miền Bắc, những tác giả như Mao Trạch Đông không có mặt trong danh sách sách bán rộng rãi cho quần chúng Miền Nam.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Xem một số trích đoạn khác của nhật ký tại đây.

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 1.7 – Hai tháng sau giải phóng

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

1.7.1975
Hai tháng sau giải phóng

Tháng thứ hai đã trôi qua kể từ khi Mặt trận Giải phóng tiếp quản Sài Gòn. Nhiều thứ đã trở thành chuyện bình thường, cho dù mới đó ít lâu là chuyện không thể tin được. Hình ảnh thành phố ngự trị bởi bộ đội miền Bắc với quân phục màu xanh và các chiến sĩ của Mặt trận Giải phóng. Hầu hết những người này không sở hữu gì khác ngoài bộ quân phục và vũ khí. Nhưng vũ khí mạnh nhất của họ là niềm xác tín rằng họ đã chiến đấu vì lẽ phải. Với chút ngỡ ngàng, họ phải thừa nhận rằng chính họ cũng khó lòng cưỡng lại sự cám dỗ và của cải vật chất của thành phố Sài Gòn. Họ cũng lượn tới lượn lui các chợ như dân Sài Gòn. Một chợ bán đồng hồ đeo tay đã hình thành từ khi người ta biết bộ đội thích đồng hồ. Món hàng hấp dẫn thứ hai là đài bán dẫn. Có những chiến sĩ giải phóng giờ cảm thấy tự hào khi mua được một cái đài đĩa hiệu Akai ở chợ đen. Bộ đội cũng tràn ngập các phường, khóm. Họ tạo thành lực lượng chính kiểm soát các khu dân cư, vì các lực lượng dân sự đã trở nên chẳng còn ý nghĩa gì cả.

…………………………

Diện mạo người Sài Gòn cũng chỉ mới thay đổi rất ít. Thực ra người ta cũng nghe nói Hội Thanh niên, Học sinh và Sinh viên của Mặt trận Giải phóng kéo dài váy của một số cô gái mặc mini-jup và có đưa ra một số quy định về ăn mặc, như chiều rộng của quần khi mặc áo dài, tuy vậy mốt khoét eo áo dài từ chế độ cũ vẫn còn phổ biến. Chỉ có ít người theo mốt mới: áo bà ba đen và giày cao su làm từ lốp ô tô (đã xuất hiện cả loại cho trẻ em). Cũng có lời khuyên không nên mặc theo mốt mới vì các lực lượng chống cộng vẫn hoạt động.

Sự kỳ vọng vào cách mạng đã mệt mỏi phần nào. Những lá cờ của miền Bắc và của Mặt trận Giải phóng, những lá cờ mà người ta phải treo ra trong những ngày đầu tiên, thì vẫn còn đây – nhưng đã bị nắng gió làm cho bạc đi, có những cái đã gần như trắng bệch. Những lá cờ màu đỏ của Trung Quốc thì đã biến đi êm thấm từ lâu, bởi vì với chính quyền cách mạng – và với cả thiểu số người Hoa nữa – thì Việt Nam phải là Việt Nam. Nhưng con số các trụ sở hành chính thì tăng đáng kể. Càng ngày càng xuất hiện nhiều biển chỉ trụ sở hành chính ở các phường, khóm.

Về nhật báo, Sài Gòn bấy nay chỉ có một tờ duy nhất: Sài Gòn Giải phóng. Ngoài ra cũng có báo Quân đội Nhân dân và báo Nhân dân từ Hà Nội. Nhưng chỉ có vài điểm bán nhất định là có báo từ miền Bắc. Thời gian qua đài phát thanh được mở rộng phát trên nhiều tần sóng khác nhau. Nhưng chúng tôi ít nghe thấy nhạc radio từ các nhà hàng xóm. Ầm ĩ nhất là tiếng rè rè của loa phát thanh từ trụ sở phường mỗi khi có dịp gì đó, ra thông báo hoặc chỉ thị mới, dạy hát hay giảng chính trị trước đám đông. Các giờ giảng chính trị này thường có phần dành cho việc ăn năn hối hận về quá khứ của những người dân trong phường. Chị bếp của chúng tôi tự hối lỗi về việc trước đây đã làm việc cho người Mỹ. Cán bộ cách mạng khuyên chị hãy quên tất cả nghệ thuật nấu ăn của người Mỹ đi. Chị thấy rằng bộ đội không biết việc, nghĩa là họ làm việc mà không có kế hoạch và phương pháp gì hết. Đây là sự hiểu lầm, bởi rốt cuộc tất cả các ý định đều được thực hiện như có sự dẫn dắt của một bàn tay bí mật nào đó. Hôm qua có thông báo về việc tiêm chủng lần hai sẽ được tiến hành ở khóm chúng tôi – tuy hơi muộn, nhưng vẫn còn kịp. Buổi tối, bộ đội hỏi chúng tôi có thể cho họ sử dụng một số phòng được không, vì hiện tại nhà y tế khóm 4 được dùng chứa pháo. Tất nhiên chúng tôi đồng ý. Trong buổi tiêm chủng hôm nay chúng tôi còn được nhận thêm một mũi phòng bệnh hạch. Số người đến tiêm ít quá nên ngày mai sẽ phải làm tiếp.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Xem một số trích đoạn khác của nhật ký tại đây.

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 31.5 – Sài Gòn – Từ một hòn ngọc tàn tạ trở thành một làng quê

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch


31.5.1975
Sài Gòn – Từ một hòn ngọc tàn tạ trở thành một làng quê

Từ một thành phố Sài Gòn 3 triệu dân, có thời được coi là hòn ngọc Viễn đông, sau đó là một thành phố tuy sôi động nhưng tàn tạ và không bản sắc, giờ đây, sau Giải phóng đã trở thành một cái gì đó giống như một xứ nhà quê. Do giá xăng dầu lên cao, vấn đề tắc đường đã tự giải quyết. Hình ảnh đường phố gợi nhớ tới những thước phim về Hà Nội. Chủ yếu là xe đạp, ít xe máy và chỉ thi thoảng mới thấy ô tô. Sài Gòn trở nên yên ắng, và người đi bộ thì không còn sợ vì hít sặc phải khí thải.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Xem một số trích đoạn khác của nhật ký tại đây..

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 19.5 – Lễ mừng sinh nhật Hồ Chí Minh

Written By kuxh on 06/05/2010 | 00:40

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

19.5.1975
Lễ mừng sinh nhật Hồ Chí Minh

Những hoạt động mừng sinh nhật lần thứ 85 của Hồ Chí Minh diễn ra có gây chút thất vọng, khi mà trước đó đã có tin đồn thi hài của “Bác" sẽ được rước vào Sài Gòn. Không một ai thực sự hiểu điều gì đang diễn ra. Thậm chí cũng không rõ ngày thứ Hai hôm nay, 19 tháng Năm, có phải là một ngày lễ chính thức không. Có vẻ năng lượng của các nhà cách mạng đã cạn đi phần nào sau các hoạt động mừng chiến thắng hôm thứ Năm tuần trước. Trước Dinh Độc Lập lúc nào cũng có những đám đông người, và cũng có một số cuộc tuần hành của sinh viên, nhưng chẳng có gì có kế hoạch diễn ra cả. Nhiều người khác nhau cho rằng đã có một kế hoạch, chỉ có điều còn trùng trình mà thôi. Nhưng chẳng có gì diễn ra giống thế cả.

…………………………

Trên thực tế Hồ Chí Minh đích thực là vị anh hùng của cả dân tộc Việt Nam, không phụ thuộc vào các khuynh hướng chính trị. Một vị anh hùng dân tộc mà việc thể hiện lòng kính trọng với ông không gây ra xung đột lương tâm ở bất kỳ người Việt Nam nào. Đối với tôi cũng vậy. Nếu giả thử như trước đây tôi bị buộc phải treo hình Tổng thống Thiệu, có lẽ tôi đã rời bỏ đất nước này và xin thôi việc ở terre des hommes. Nhưng từ nhiều ngày nay, hình của Hồ Chí Minh được treo trong trụ sở của chúng tôi mà chẳng cần ai yêu cầu cả.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Các bài viết trong cuốn nhật ký này, xin mời xem tại đây

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 6.5 – Sài Gòn không có chính quyền rõ ràng

Written By kuxh on 29/04/2010 | 18:02

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

6.5.1975
Sài Gòn không có chính quyền rõ ràng

…………………………

Có gì đó hơi thất vọng khi người ta đã làm cách mạng thành công, nhưng đến nay vẫn chưa thấy có gì cụ thể diễn ra hết. Mọi việc cứ trôi đi như thể không hề có một chính quyền trung ương. Cuộc sống cũ vẫn tiếp diễn theo một cách nào đó, dù dưới những điều kiện khó khăn hơn. Cái chợ đen ở con hẻm trước Trung tâm bùng phát mạnh tới mức hôm nay chúng tôi đã không thể cho xe đi qua được. Giá xăng tăng đến mức vô tận vì không còn nguồn cung nữa. Cũng tương tự như thế với bánh mì và các loại thực phẩm khác. Việc hôi của vẫn xảy ra như trước. Nếu ngẫu nhiên người của Mặt trận Giải phóng tóm được ai đó, lập tức sẽ xử bắn tại chỗ. Maria kể rằng, theo cách này, một cậu bé 15 tuổi đã bị bắn chết ngay tại chỗ và người ta đã treo xác cậu lên một cột điện để cảnh cáo. Khi mẹ cậu xin gỡ xác con xuống để chôn cất thì đã bị các lực lượng cách mạng cản lại. Cái xác vẫn treo đó mấy ngày nay.

…………………………

Chúng tôi đã ở lại chào đón chế độ mới với kỳ vọng lớn và biết bao hy vọng, cho dù có phải chịu rủi ro bị ném bom xuống Sài Gòn. Nếu bây giờ những hy vọng và những kỳ vọng này không được thỏa mãn thì quả là đau lòng, và là một xác nhận đáng tiếc cho những gì mà những kẻ phản động đã từng rêu rao.

…………………………

(còn tiếp)


Walter Skrobanek



Các bài viết trong cuốn nhật ký này, xin mời xem tại đây

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 2.5 – Sau niềm vui ban đầu là nỗi lo âu về tương lai

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

2.5.1975
Sau niềm vui ban đầu là nỗi lo âu về tương lai

…………………………

Sau niềm vui hòa bình lập lại, giờ đây tâm trạng người dân đã xen vào những nỗi lo âu. Tin đồn lan truyền khắp thành phố. Có tin về những vụ hành quyết, nghe nói diễn ra trước Dinh Độc Lập, dù chưa ai xác minh được. Nhưng đã có các cuộc họp diễn ra ở các tổ dân phố nhỏ, nơi người ta tiến hành giáo dục chính trị, còn dân chúng thì được khuyên dậy từ 5 giờ sáng để tập thể dục và tham gia vào công việc cộng đồng, ví dụ như việc tổ chức dọn rác tập thể.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek



Các bài viết trong cuốn nhật ký này, xin mời xem tại đây

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 1.5 – Cờ của Mặt trận Giải phóng trên Dinh Độc Lập

Written By kuxh on 28/04/2010 | 09:50

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

1.5.1975
Cờ của Mặt trận Giải phóng trên Dinh Độc Lập

…………………………

Khi tin chiến tranh kết thúc loan qua đài phát thanh, hầu hết mọi người đều mừng rỡ. Sự căng thẳng biến mất và người ta ôm chầm lấy nhau. Ở Trung tâm, mọi khuôn mặt cũng đều rạng ngời lên. Ngay cả những người khi trước vốn luôn tỏ ra sợ hãi một chính quyền cộng sản giờ đây cũng đã sẵn sàng chấp nhận rằng họ cũng sẽ sống được trong chính quyền mới. Nhưng tôi vẫn cảnh báo mọi người ở Trung tâm: Chiến sự vẫn chưa kết thúc! Ai đó đã nói rằng những cơn điên rồ lớn nhất sẽ là những cái chết cuối cùng của một cuộc chiến. Mà hẳn còn nhiều sự điên rồ nữa. Tôi vẫn chưa quên cuộc tấn công bằng máy bay vào phi trường của tướng Kỳ. Thực tế vẫn liên tục nghe thấy tiếng pháo kích, đại bác và súng máy. Chế độ cũ đang giẫy chết, chứ chưa chết hẳn. Qua khe cửa của Trung tâm có thể nhìn thấy hàng đám người tràn vào một hộp đêm của Mỹ ở gần đấy và khuân đi tất cả những gì có thể khuân được – thậm chí cả dầm nhà họ cũng vác đi luôn. Tôi nghĩ đến việc những người bị tước đoạt giờ đây đang lấy lại những gì họ bị bóc lột. Nhưng cách thức thì quả là thô thiển. Ai cướp phá dữ dằn nhất thì được phần nhiều nhất. Cả Tổng thống Minh lẫn Chính quyền Cách mạng đều cấm ngặt việc hôi của. Nhưng đến lúc này cả hai lực lượng đều chưa ai có thể kiểm soát tình hình. Ngoài đường tôi nhìn thấy những người khiêng cả giường bệnh đi dọc Đường Cách Mạng. Sau đó tôi mới biết rằng, Bệnh viện Cơ đốc, nguyên là một quân y viện của Mỹ ở Sài Gòn, đã bị cướp bóc và phá hoại thê thảm trong vòng vài tiếng đồng hồ. Sau khi các bác sĩ và những người quản lý nhà thương di tản bằng máy bay trực thăng, chỉ vài phút trước khi chiến tranh kết thúc, bệnh viện đã trở thành vô chủ. Việc bàn giao lại cho phía Việt Nam đã không được chuẩn bị cẩn thận.

…………………………

Chúng tôi về nhà. Lệnh giới nghiêm vẫn còn hiệu lực, nhưng chỉ từ 6 giờ tối tới 6 giờ sáng. Tối đó chúng tôi bận bịu tuân theo lệnh treo cờ trước trụ sở, như là cử chỉ bày tỏ lòng trung thành với chế độ mới. Một đêm ngủ dài không tiếng súng đã đưa chúng tôi đến ngày mùng 1 tháng Năm, ngày đầu tiên dưới chế độ của Chính phủ Cách mạng miền Nam Việt Nam.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Các bài viết trong cuốn nhật ký này, xin mời xem tại đây

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 29.4 – Những giờ cuối cùng của chế độ cũ

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

29.4.1975
Những giờ cuối cùng của chế độ cũ

Hôm nay là một ngày nghỉ bất thường và thê thảm, bởi vì lệnh giới nghiêm được kéo dài thay vì chỉ 24 tiếng như đã thông báo. Nhưng vì lệnh giới nghiêm không được thực hiện nghiêm chỉnh, nên bất kì ai cũng có thể ra vào Trung tâm nếu muốn hoặc có việc.

Đêm không ai ngủ được. Máy bay trinh sát và trực thăng vần vũ liên tục trên thành phố. Tôi ngồi trong bóng tối ban công và nhìn lên bầu trời thoáng gợn mây, nơi mảnh trăng gợn khuất như đang lo âu nhìn xuống khung cảnh thành phố dưới này. Cố ngủ lần muộn nhưng không được. 3 rưỡi sáng, những tiếng đại bác hạng nặng lôi bật chúng tôi dậy. Phi trường lại bốc cháy.

…………………………

Giọng nói buồn thảm của họa sĩ Thái Tuấn mới điện thoại cho tôi vẫn còn vọng bên tai. Vợ và mấy đứa con của anh vừa được di tản cùng một tổ chức xã hội. Anh và mấy đứa còn lại sẽ đi sau. Nhưng đã quá muộn rồi. Anh sợ. Nghe giọng thì có vẻ như anh đã uống nhiều. Tiếng pháo kích cầm canh 20 giây một.

(còn tiếp)
Walter Skrobanek


Các bài viết trong cuốn nhật ký này, xin mời xem tại đây

Nhật ký Sài Gòn 1975 – Ngày 28.4 – Cuộc sống vẫn tiếp diễn

Written By kuxh on 27/04/2010 | 21:52

NHẬT KÝ SÀI GÒN 1975
(trích)
Đinh Bá Anh dịch

Sài Gòn 28.4.1975
Cuộc sống vẫn tiếp diễn

Từ Chủ nhật hôm qua, Sài Gòn bị cắt đứt với thế giới bên ngoài. Vào cái giờ lặng lẽ buổi tối này – đài phát thanh Hoa Kỳ vẫn còn phát những bản nhạc mùi mẫn – tôi đánh bạo gửi cho các bạn vài dòng, để các bạn biết rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn.

…………………………

Sau đó mới rõ rằng đã không hề có truyền hình trực tiếp. Lúc này Tổng thống, Thượng viện và Hạ viện đã rời khỏi Dinh Độc Lập. Nếu không họ đã phải lãnh đủ vì ăn bom của nhóm liên minh chống lại việc bổ nhiệm một vị tổng thống trung lập.

Nhiều đồng nghiệp, bạn hữu và trẻ em ùa vào Trung tâm [terre des hommes]. Cửa được chốt lại. Sự hoảng loạn giảm dần khi có tin Mặt trận Giải phóng không có kế hoạch tấn công Sài Gòn bằng pháo kích. Họ dừng lại trước Sài Gòn 3 ki-lô-mét và đang chờ người đại diện đàm phán. Mọi người đều hy vọng tướng Minh sẽ trở thành vị đại diện này. Tôi lái xe về nhà, giữ liên lạc cả ngày lẫn đêm với Trung tâm qua điện thoại, mà Trung tâm thì cũng vậy, lúc nào cũng có người trực điện thoại cả ngày lẫn đêm.

(còn tiếp)


Walter Skrobanek


Các bài viết trong cuốn nhật ký này, xin mời xem tại đây
 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. Bảo tàng Ký ức Xã hội - All Rights Reserved
Template Created by Nhật Nguyên Published by Nhật Nguyên
Proudly powered by Nguyễn Đức Lộc