Tin mới :

Latest Post

Hiển thị các bài đăng có nhãn sinh viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sinh viên. Hiển thị tất cả bài đăng

Đất khách

Written By kuxh on 27/06/2011 | 06:08

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
                                                                                   (Chế Lan Viên)
Sài Gòn lạ lẫm bỗng thành quen từ bao giờ? Hai năm ta thấy yêu Sài Gòn nhiều hơn. Cánh đây hai năm có một nỗi sợ hãi vây quanh khi ta bước chân lên tàu để chuẩn bị trở thành một vị khách không mời của đất Sài thành. Ngày đi, ta mất hết nửa ngày trên tàu để ngăn dòng nước mắt. Bước chân xuống sân ga thành phố ta như cục Rubid đang xoay giữa đời, như một đứa trẻ lạc mẹ giữa chợ đông. Ta muốn òa khóc, muốn cất tiếng gọi mẹ. Lạc lõng, chơ vơ!
"Sài Gòn lạ lẫm bỗng thành quen từ bao giờ?" (ảnh minh họa) – Nguồn: Internet

Tưởng như ta không thể nào hòa nhập vào với cuộc sống thị thành này. Vậy mà... hai năm qua ta cũng hối hả cùng dòng người ngược xuôi, ồn ào trên nẻo đường thành phố. Ta cũng rảo bước trên những con đường quanh co, bụi bặm, lúc thì gấp gáp, lúc thì thảnh thơi.

Đời sống sinh viên lúc sôi nổi, ồn ào, lúc bình yên lặng lẽ trong những dãy phòng trọ tuềnh toàng làm cho ta thấy nơi này dễ mến hơn. "Trước lạ sau quen" - cái quy luật đời thường vẫn thế, không trừ một ai cả, với cả ta...

Hai năm của đời sinh viên ta làm một vị khách trọ trên mảnh đất khách. Ta cũng hòa trong những buồn vui, sôi nổi của kiếp ở trọ. Và trong những căn phòng dường như thiếu thốn của đời sinh viên ấy, lúc nào cũng chứa đầy tình yêu thương, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười vui. Có lúc chen lẫn những nỗi buồn không tên, có những buổi chiều nhớ quê nước mắt không giấu nổi, có những đêm lo cảnh nước lớn ròng của mùa lũ quê hương, có những mùa thi trắng đêm không ngủ... rồi ồn ào, sôi nổi, rồi lặng lẽ, bình yên, khi lại cô quạnh nơi đất khách.

Có lẽ nơi này là mảnh đất hứa của không biết bao nhiêu vị khách, trong đó có ta, vì thế nên bây giờ ta thấy yêu nhiều hơn. Sài thành ơi! Đâu phải nơi tuổi thơ ta gắn bó, mà sao lắm lúc đi xa ta cũng thấy nhớ lắm. Ta cũng mong cho chóng trở lại nơi này để tiếp tục làm khách trọ, tiếp tục rảo bước trên những ngã đường quanh co, đầy bụi bặm cùng dòng người hối hả ngược xuôi ấy, tiếp tục gom góp những kỉ niệm yêu thương cùng với những vui buồn khắc khoải... cho câu thơ dang dở cuối góc giảng đường chiều hôm nao được trọn vẹn.

Chắc ta sẽ nhớ mãi những ngã đường khô khốc ấy, nơi ta đã đi qua, nơi ta đã từng bỏ lại những kỉ niệm, những buồn vui dọc đường. Nhớ những lúc nước mắt hòa với mưa, chỉ có ta với ta âm thầm, âm thầm bước đi. Nhớ những lúc tiếng cười giòn tan trong nắng. Nhớ những cơn mưa trái mùa đổ vội, ta cùng ai đội mưa chung (vì chiếc ô không đủ lớn), rồi những lần một mình ta rảo bước tìm về với miền kỉ niệm xa xăm... Nhớ những con đường, nhớ những cơn mưa bất chợt và nhớ cả những ngày nắng chói chang.

Tưởng rằng làm khách nơi đất khách ta sẽ không mấy mặn mà, nhưng bây giờ sao thấy yêu quá? Dù không yêu tha thiết như yêu quê hương nhưng khi xa ta vẫn thấy nhớ Sài Gòn da diết. Giờ ta lại thấy biết ơn nơi này. Hai năm làm vị khách bất đắc dĩ ta lại nhận ra nhiều thứ. Ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Ta thấm thía hơn tình cảm giữa người với người, thấm thía được nỗi nhớ quê hương da diết như thế nào. Nếu ngày đó ta không đi xa thì...

Và biết đâu, sau hai năm tiếp tục làm vị khách trọ, ta lại tiếp tục chọn nơi này để làm chốn mưu sinh. Biết đâu đấy! Ta vẫn là khách và Sài Gòn là nơi ta chắt chiu kỉ niệm yêu thương.

Viễn Phố

Tản mạn trung thu

Written By kuxh on 18/06/2011 | 05:00

Trung thu mà mình từng biết không chỉ là cái tết đơn thuần của trẻ nhỏ mà còn là mùa để những người lớn có dịp tặng quà cho nhau. Hồi mình còn nhỏ, chẳng bao giờ mẹ phải mua bánh trung thu hay đèn lồng. Năm nào cũng vậy, những người làm ăn với bố mẹ cũng mang quà đến biếu. Từ trước tới giờ, mình chưa hề có cái cảm giác được bố mẹ đưa đi chọn một cái đèn rồi mua cho, không phải vì ba mẹ không quan tâm đến mình mà đã có những người khác lo cho mình trước rồi. Thế giới của người lớn ở trong thế giới của trẻ thơ với những tính toán, làm ăn, quan hệ và lợi nhuận. Vì suy nghĩ đó mà nhiều khi không hiểu vì sao mình thấy ghét những người mua đèn cho mình quá đi mất. Họ tặng đèn có thể vì yêu thương mình, nhưng cũng có thể vì công việc làm ăn với ba mẹ mình hay một cách thức xã giao nào đó. Dù sao cũng nhờ có họ mà năm nào mình cũng được đón trung thu thật đầy đủ và vui vẻ.

 Mọi năm mình vẫn đón trung thu ở những khu vực đầy ắp ánh sáng của đèn Trung Quốc, quần áo đẹp và nhiều bánh kẹo. Dù đã lớn và không còn chơi lồng đèn như thuở nhỏ, mình vẫn thấy xung quanh mình có những đứa trẻ giống như mình ngày xưa. Không biết chúng có từng nhìn bố mẹ và những người lớn bận rộn với việc chuẩn bị quà cáp cho con cái người khác mà có suy nghĩ như mình không. Tôi cầu mong là các em đừng nghĩ như thế để các em còn được hưởng một cái tết thật sự của trẻ nhỏ, trong một ánh mắt hồn nhiên vô tư.

"Thế giới của người lớn ở trong thế giới của trẻ thơ với những tính toán, làm ăn, quan hệ và lợi nhuận." (ảnh minh họa) - Nguồn: Internet

Trung thu năm ngoái, đối với mình quả thật có cái gì khác khác và đi kèm với nó mình cũng đọc thấy một ý nghĩa khác khác. Một trung thu có cả người lớn lẫn trẻ nhỏ, nhưng mình lại nhìn thấy toàn là trẻ nhỏ, là trẻ nhỏ trong dấu ngoặc kép, đó là những tâm hồn thực sự đơn sơ và hoàn toàn không có chút tính toán. Mình là người mới đến trong một nhóm sinh viên đúng vào trong dịp trung thu. Mình không hiểu nhiều về hoạt động của nhóm, cũng không biết nhóm đã kì công chuẩn bị cho cái tết này như thế nào. Nghe mọi người nói chuyện, mình cũng biết sơ sơ nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ thấy mọi người đã làm việc nhiệt tình như thế nào. Mình là sinh viên, mình biết rõ lắm thời gian dành cho việc học quan trọng như thế nào, vậy mà mọi người đã hồn nhiên như một đứa trẻ để chu toàn bổn phận một cách rất vui tươi. Mình đã học hỏi được rất nhiều từ mọi người. Không phải chỉ trong công việc mà còn trong cả việc đón tiếp những người bạn mới đến như mình nữa. Mình thật ngại vì đã không cùng mọi người chuẩn bị gì. Mình cũng sợ cái cảm giác lạc lõng khi gia nhập vào một nhóm mà mình chưa hề quen biết. Và đủ thứ mọi sự khác nữa mà theo cái đầu và trái tim người lớn của mình bắt mình phải nghĩ đến. Nhưng mọi người trong nhóm đã làm cho mình trở lại là trẻ nhỏ khi mọi người đã không ngại ngần mà nói chuyện với nhau như những đứa trẻ, thật đơn sơ và thật hồn nhiên. Tất cả mọi người gặp nhau, kể như cũng là có duyên nhưng không phải gặp nhau chỉ để gặp nhau, quen biết nhau hay tạo thêm các mối quan hệ mà hơn hết, mọi người gặp nhau để làm cho “chiếc cầu” nối dài ra. Mình tưởng tượng dòng sông giữa bờ bên này và bờ bên kia của giàu-nghèo, ánh sáng-bóng tối thật là rộng lắm. Làm sao để những con người, những trẻ nhỏ có thể nhìn thấy được ánh sáng của bờ bên kia là những sung túc và phồn hoa? Làm sao để những người giàu có và đầy đủ thấy được bên kia con sông còn có một nơi thật là tối và lạnh lẽo? Con sông ấy cần người ta xây cho nó một cái cầu để hai bên có thể gặp được nhau và có thể chia sẻ cho nhau. Mình đã nhìn sông nước miền Tây và nghĩ đến những chiếc cầu khỉ, những chiếc cầu khó đi nhưng thú vị, cũng là rất mạo hiểm như cái tuổi sinh viên của tụi mình. Mình đã nghĩ biết đâu mình có thể đưa được một bé sang sông bằng sự mạo hiểm và muốn em cũng hãy mạo hiểm như mình. Mình đã nhờ em trồng một cái cây trên mảnh đất Bến Tre, hãy chăm sóc nó và nhìn nó lớn lên mỗi ngày. Mình đã nói với em, có thể một ngày nào đó chị lại đến đây và em hãy chỉ cho chị xem cái cây đó - cái cây tượng trưng cho sự hiện diện của mình trên mảnh đất nghèo khổ mà mình đã đi qua. Cùng lúc đó, mình cũng gieo vào lòng em một hạt giống của nghị lực để em vì tương lai của mình và của quê hương mình mà cố gắng vươn lên. Mình sẽ chăm sóc cho hạt giống đó. Mình nghĩ một ngày nào đó mình cũng sẽ nhìn thấy một cái cây. Không biết mọi người đã nghe những lời này chưa:

Có những hạt giống âm thầm gieo xuống
Có vạn chồi non lặng lẽ mọc lên
Rồi có một rừng cây tràn nhựa sống
Và một cách tự nhiên
Hoa lừng hương
Và có một mùa trái trĩu nặng
Bạn có tin:
Một ngày nào đó, thế giới đẹp
Tất cả chỉ khởi đi từ những hạt giống nhỏ
Của việc tốt hồn nhiên âm thầm.
Là mình cả tin vào điều đó nên cái gì cũng cứ thử bắt đầu xem sao.

Ngọc Lưu

Kỷ niệm từ những chênh vênh - Kỳ 1

Written By kuxh on 04/06/2011 | 05:00

Bắt đầu cuộc hành trình
Không biết là tôi nên trách cô vì sự căng thẳng mà cô mang lại cho mình qua bài giữa kỳ môn Nhân học Đô thị, hay là cảm ơn cô vì những trải nghiệm tuyệt vời qua hành trình hoàn thành bài viết này?
Đáng lẽ, bài cuối kỳ môn Lý thuyết Nhân học phải xong từ lâu bởi cô cho thời hạn một tháng để làm. Nhưng mãi đến khi nhận đề thi giữa kỳ môn Nhân học Đô thị (19/5), tôi vẫn còn loay hoay sửa bài môn Lý thuyết Nhân học cho kịp nộp vào 24/5. Chưa dám nghĩ về bài Đô thị, đợi khi nộp bài Lý thuyết Nhân học vào thứ ba xong, ngay ngày hôm sau, tôi mới lên ý tưởng đi phỏng vấn. Một cuộc khảo sát nhỏ, theo tôi, nó đồng nghĩa với việc vấn đề đó phải được viết thật chi tiết, mạch lạc. Và cách tiếp cận mới ở mỗi vấn đề là điều tôi nghĩ đến đầu tiên sau khi được học với cô B và cô H. Phải nói rằng, tôi chưa bao giờ tốn nhiều tâm sức và "huy động lực lượng" nhiều để làm tiểu luận giữa kỳ cho một môn học có thời lượng hai tín chỉ như lần này.
Sau khi nghĩ cả buổi sáng, điều duy nhất tôi phải làm là chọn một trong hai đề tài: thứ nhất là Ô nhiễm tiếng ồn từ các cửa hàng thời trang; thứ hai là Tình trạng nam nữ sinh viên thân mật trước trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật. Bắt đầu rất suôn sẻ, tôi còn ghi lại nhật ký nữa, tính nộp cho cô dưới dạng nhật ký điền dã luôn. Thế là với tâm trạng đó, chiều thứ tư, tôi bắt xe buýt lên đường Võ Văn Ngân làm đề tài thứ nhất vì tìm được nhiều thông tin về vấn đề này hơn. Nhưng tự dưng, ngồi trên xe buýt, tôi quyết định đi thẳng đến trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật. Cuối cùng tôi lại muốn làm về chủ đề hai, vì lúc đó tôi tin vấn đề này dễ làm theo Nhân học. Đến đó lúc sáu giờ, nhớ lại hướng dẫn của cô, tôi cũng đội mưa đi lòng vòng, ghi ghi chép chép, sơ đồ hóa khu vực, rồi còn phỏng vấn được một cô bán vé xe buýt ngồi trước trường. Tôi lên xe buýt về lúc tám giờ, cứ như là đề tài sẽ chắc chắn thành công vậy đó. Tôi cảm thấy hài lòng vô cùng với kết quả bản thân quan sát và ghi nhận được. Trong đầu tôi đã nghĩ, mai lại ra phỏng vấn tiếp.


Sai lầm chập một
Hôm sau có giờ môn Nhân học Đô thị, tôi vô sớm. Thấy cô đã ngồi trong lớp, tôi liền cầm quyển sổ tay vừa chép lại rõ ràng nhật ký điền dã hôm qua lên hỏi cô (nói hỏi chứ thực ra là để khoe với cô rằng tôi đã làm được thế). Nhưng giờ nghĩ lại, cái cảm giác đó thật khó chịu. Câu đầu tiên cô hỏi “Luận điểm của em là gì?”, tôi cứng họng. Trời ơi, tôi chưa hề có ý nghĩ tìm luận điểm cho bài viết này. Nhưng không biết từ đâu ra cái suy nghĩ “thân mật nơi công cộng không sai, nó thể hiện cái tôi” mà tôi đã đem ra trả lời cô. Kể từ lúc đó, cô dường như gợi ý, hướng dẫn rất nhiều thứ liên quan đến luận điểm mà tôi vừa “bất chợt” nghĩ ra. Nhưng thú thật là tai tôi lùng bùng, không nghe được gì, chỉ gật đầu với cô như một bản năng. Tôi trở về chỗ ngồi với sự ê chề, mất phương hướng – tình trạng tệ đến mức đó. Nhìn lại những dòng nhật ký mà tối qua đội mưa ghi nhận, tôi biết mình phí phạm thời gian như thế nào khi không có phương pháp. Đến cuối buổi học, một câu mà tôi nhớ như in và thái độ của cô khi nói câu ấy làm tôi ám ảnh ít nhất là đến bây giờ: “phải tìm ra được cái mới” cho bài viết. Tôi có cảm giác nếu không làm được như thế thì bản thân “người nghiên cứu” sẽ trở thành “tội đồ”. 


Đáng vì chiều nay, tôi sẽ lại hăm hở ra trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật để quan sát, phỏng vấn tiếp thì tôi lại căng thẳng ngồi ở bến xe buýt lẩm nhẩm. Rồi một ý nảy ra, “liệu thân mật nơi công cộng có làm cho các đôi tình nhân yêu nhau hơn không?”. Giờ nghĩ lại, ý đó là lý do để tôi đi tìm hiểu ở địa bàn hơn là luận điểm tốt cho bài viết. Sợ mất thêm một buổi tối để tìm hiểu nên tôi lên xe buýt ra đó luôn. Tôi cũng lại quan sát. Cuối cùng, tôi thấy một cặp nam nữ tương đối “bình thường” so với tình trạng chung ở đây là ôm ấp nhau. Tôi tiến lại, họ dễ chịu như tôi nghĩ thật, cho ghi âm nữa. Nhưng thật sự đầu tôi đang rối rắm, không nhớ bản thân đã hỏi gì cho đến khi một kỷ niệm nhớ đời xảy ra. Bạn nữ đó cũng là sinh viên năm hai, chỉ vào tôi, mắt mở to, giọng quả quyết: “Bạn chưa yêu phải không?”. Tìm hiểu một vấn đề xã hội tại đại bàn mình sinh sống, phỏng vấn ngay đối tượng là sinh viên mà mình cũng phải nếm mùi “sốc văn hóa”, “văn hóa” của những người đang yêu khác với “văn hóa” của người chưa từng yêu như mình sao? Quá đúng, nên tôi chỉ biết: “Ừ, sao bạn biết?” trước lời “kết án” của thông tín viên. Thế là thất bại chập đầu tiên! Kết thúc cuộc nói chuyện, hai bạn đó còn khuyên mình nên yêu, tình yêu sinh viên đẹp lắm,… khiến mình cảm thấy tìm hiểu những vấn đề này, chưa có kinh nghiệm yêu đương cũng thiệt thòi.

"Nhìn lại những dòng nhật ký mà tối qua đội mưa ghi nhận, tôi biết mình phí phạm thời gian như thế nào khi không có phương pháp" (ảnh mình họa) - Nguồn: Internet

Còn sớm nhưng tôi quyết định đi về. Không thể trong một buổi tối mà để nhiều hơn hai người biết mình chưa yêu. Tôi đứng đợi xe buýt mà thất thần. Điện thoại rung, số lạ! Trời, anh M lùn năm tư đây mà. Tôi cứ như vớ được phao giữa dòng nước siết vậy đó. Chớp lấy cơ hội, tôi nhờ anh tối lên chat để tìm hướng đi mới cho đề tài vì tôi đang rất rối. Chín giờ anh em bắt đầu nói chuyện. Anh cho tôi 30 phút nhưng hai anh em nói say sưa từ lúc đó đến hơn 11 giờ mới thôi. Suốt buổi nói chuyện, không biết bao nhiêu lần tôi than vãn, có cả trách cô, hối hận vì đem bài nhờ cô sửa nữa chứ,… Mấy tiếng trôi qua nhưng tôi vẫn chưa tìm ra vấn đề nào để làm, để giải tỏa ám ảnh từ yêu cầu của cô.
Mi Thiều

Bán hàng đa cấp: duyên hay nợ? - Phần 1

Written By kuxh on 02/06/2011 | 05:00

Đối với một sinh viên, có một công việc làm thêm để trang trải cuộc sống là việc cần thiết và hữu ích. Đồng lương kiếm được từ việc làm thêm có thể giúp người sinh viên trong các khoản: đóng tiền nhà, mua tài liệu hay có thể lân la cùng bạn bè trong quán chè vào dịp cuối tháng, sinh nhật. Thông thường, các sinh viên làm các công việc như gia sư, phục vụ quán cơm, bán hàng,… Biết được nhu cầu “khát” việc này của sinh viên, không ít cá nhân hay tổ chức tìm cách lừa gạt sinh viên. Những ngày gần đây tôi được một người bạn cũ giới thiệu việc làm. Tôi hiện tại cũng đang thất nghiệp, có một công việc lúc này là một điều may mắn. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở bến xe buýt. Khi tôi hỏi thăm về công việc cụ thể như thế nào, người bạn này nói cần phải về phòng trọ để lấy một số vật dụng thì mới giới thiệu công việc được. Trong đầu tôi lúc này chợt nhớ lại câu chuyện cách đây ba năm.

Khi đó, tôi còn là một sinh viên năm nhất ở kí túc xá. Cuộc sống của tôi không phải sung túc gì, nhưng cũng khá thoải mái so với nhiều bạn đồng trang lứa. Nhà tôi ở Đồng Nai cách trường 40km. Nếu đi xe máy thì chỉ mất gần một tiếng đồng hồ là có thể về đến nhà, nên cuối tuần tôi thường về nhà. Tôi không lo lắng lắm với chuyện ăn uống, nhà trọ, điện nước. Tôi cũng chẳng bao giờ trải qua cảm giác nhớ nhà. Câu nói quen thuộc của tôi luôn là “thứ bảy máu chảy về tim”. Tôi khá vui vẻ, năng động nên cũng dễ dàng tiếp xúc và làm quen với nhiều người. 

Một buổi tối trên đường từ phòng trọ của bạn về kí túc xá, khi tôi ghé vào mua vài trái bắp nướng về phòng nhâm nhi cùng đám bạn, một người bạn mới đã hỏi chuyện làm quen. Thời gian tản bộ từ ngoài đường vào phòng cũng đủ để chúng tôi biết tên và trao đổi số điện thoại cho nhau. Cuộc sống sinh viên có những niềm vui như thế đấy, rất tự nhiên, rất vui vẻ. Đời sinh viên đẹp cũng bởi vì bạn bè đến với nhau thật tình cờ và giản dị. Khi bước vào cuộc đời với lắm bon chen, có lẽ người ta cảm thấy thời sinh viên thật đẹp vì những tình cảm con người dành cho nhau thật trong sáng, vô tư, chứ không ẩn chứa những lọc lừa. Chắc hẳn mỗi chúng ta không ít lần làm quen và được làm quen một cách tình cờ như thế. Điều trùng hợp là tôi và người bạn này ở gần dãy nhà của nhau nên dễ gặp mặt hơn. Với sự nhiệt tình từ người bạn mới và tính hòa đồng vốn có của mình, tôi và bạn trở nên thân thiết. Càng trùng hợp hơn, chúng tôi có cùng sở thích tham gia các câu lạc bộ đội nhóm, kĩ năng.
"Chắc hẳn mỗi chúng ta không ít lần làm quen và được làm quen một cách
tình cờ như thế" (ảnh minh họa) - Nguồn: Internet

Một tối cuối tuần, người bạn này rủ tôi tham gia buổi sinh hoạt nhóm ở Nhà điều hành Đại học Quốc gia. Tôi thật sự phấn khích khi tham gia buổi sinh hoạt ấy. Tôi cũng đã từng tham gia nhiều buổi sinh hoạt đội nhóm ở trường, nhưng chưa bao giờ tham gia một buổi sinh hoạt vui và ý nghĩa như thế. Các trò chơi mới lạ, hấp dẫn. Từ các trò chơi vận động đến sự chuyên nghiệp của người quản trò, tất cả đều khiến tôi cảm thấy rất thích thú. Ngoài ra, những câu chuyện, những bài học như “Hạt giống tâm hồn” cũng được lồng vào buổi sinh hoạt với những bài học thấm thía và sinh động. Tôi nghe đâu rằng câu lạc bộ “Ngôi sao nhỏ” này do một công ty thành lập, nhằm tạo một sân chơi bổ ích cho các bạn trẻ thích hoạt động trong cả nước. Cuối chương trình, một thành viên của công ty đến gặp gỡ nhóm và chia sẻ về kinh nghiệm cuộc sống cũng như công việc. Mọi người hứng thú hơn khi tuần tới có buổi  hội thảo trên công ty và 20 người tham dự buổi sinh hoạt hôm ấy đều được mời. Mọi người thi nhau đăng kí. Tôi không thích bon chen lắm nên chẳng muốn tham gia. Tuy nhiên, sau khi nghe người bạn kia giới thiệu về nơi sẽ đến có nhiều trò vui, cũng có thể gặp được những người thành đạt, thậm chí có cơ hội việc làm ngay từ thời sinh viên, tôi nghe có vẻ lọt tai nên quyết định đi cùng. Do người bạn ấy quen biết với người ghi danh sách nên chúng tôi may mắn lọt vào danh sách được đi tới công ty.
Sáng chủ nhật hôm đó, tôi cùng người bạn ấy lên chiếc xe buýt số 10 để đến công ty. Một điều thật bất ngờ là trên chuyến xe buýt hôm ấy có khá nhiều bạn sinh viên cũng muốn đến công ty này như chúng tôi. Tôi thấy người bạn của tôi nói chuyện rôm rả với những người trên xe. Đúng là sinh viên với nhau, đi đến đâu cũng sẵn sàng “họp chợ”. Chúng tôi xuống xe buýt rồi đi bộ một đoạn. Một đoàn sinh viên gần 10 người không ai biết ai nhưng cùng mục tiêu là đến với công ty để tìm kiếm cơ hội việc làm. Công ty là một tòa nhà khá sang trọng, trước cửa có rất nhiều lẵng hoa chúc mừng và nhiều nhân viên trong trang phục áo dài đứng tiếp đón. Khi chúng tôi đến thì đã có một nhóm các bạn trẻ đang sinh hoạt vòng tròn ở hội trường. Chúng tôi dễ dàng hòa nhập vào nhóm người này. Chơi được một lúc thì tôi nhận ra ở đây có cả những người cũ và những người mới. Người bạn mới quen của tôi được xem là người cũ, tức “người nhà” ở đây. Lúc này tôi mới nhận ra trên áo của bạn ấy có gắn thẻ. Người bạn dẫn tôi sang phòng tiếp tân mang theo CMND và 10.000 đồng để lấy thẻ. Thẻ này giúp tôi được phép đi lại trong khuôn viên công ty. Những người phát thẻ cho tôi nói khi nào tôi về, họ sẽ trả lại tôi CMND và 10.000 đồng. Nhờ tấm thẻ này, mọi người có thể phân biệt những người mới đến lần đầu như tôi và “người nhà” như bạn tôi.

Trong phần giới thiệu, tôi thấy mình thật quan trọng khi được xướng tên và được chào mừng trong tiếng vỗ tay rầm rộ của tất cả mọi người. Lần lượt, tất cả những người mới như tôi đều được chào đón một cách nồng hậu. Sau đó, tôi được biết hôm nay là ngày Lễ hội hoa hồng. Một ngày hội vinh danh những người có những đóng góp lớn trong công ty. Chúng tôi được dẫn lên một hội trường lớn trên lầu hai. Lên đây, tôi mới thấy tên công ty tôi đến vì trước đó tôi quên không hỏi công ty tên gì. Hình ảnh đập vào mắt tôi là cái tên Hưng Thời Đại cùng với một dòng băng reo mà bây giờ tôi không còn nhớ rõ. Hội trường mà chúng tôi được đưa đến có sức chứa lên đến ngàn chỗ đều chật kín. Những nhân viên nam trong áo vest đen, nữ trong áo dài hồng thướt tha đang tất bật làm những công việc của mình. 

Chương trình được bắt đầu với sự khuấy động của một MC duyên dáng. Chương trình hôm đó gồm có hai phần, phần một giới thiệu các sản phẩm của công ty và phần hai là vinh danh những người thành đạt trong công ty. Phần giới thiệu sản phẩm cũng không có gì đặc biệt khi họ giới thiệu các sản phẩm như: máy xay sinh tố đa năng, đồng hồ Rex hay bộ nội y của phụ nữ có khả năng phòng bệnh. Đến phần hai là phần được chờ đợi nhất. Họ giới thiệu một trong những người trẻ thành đạt lên sân khấu để cùng trò chuyện với mọi người, đó là một thanh niên trẻ, đầu trọc. Anh ấy giới thiệu mình là sinh viên năm tư thuộc trường Đại học Công nghiệp. Hai năm trước, anh tình cờ được người bạn giới thiệu đến công ty. Sau hai năm làm việc ở nơi này, anh không những nuôi sống được bản thân mà còn dành dụm tiền mua nhà ở thành phố. Trong tương lai, anh dự định mua nhà ở Đồng Nai và đón gia đình vào Nam ở. Những tràng pháo tay rầm rộ, những lời khen xuýt xoa dành cho anh. Tôi thấy cách anh đặt vấn đề khá hay. Câu chuyện anh kể cũng hết sức dí dỏm, logic và lôi cuốn.

 “Tiền không phải là tất cả, nhưng tất cả sẽ chẳng làm được nếu không có tiền. Tôi sinh ra là một sinh viên nghèo xa nhà. Tôi ước mơ học tập thành tài để giúp bản thân và gia đình thoát nghèo. Nhưng những thiếu thốn của đời sinh viên nhiều lúc khiến tôi buông xuôi. Mỗi lần tôi gọi điện về nhà xin tiền đóng nhà trọ, đóng học phí là mỗi lần tôi rơi lệ. Nghe giọng mẹ khàn khàn đi trong điện thoại, tôi lại tự nhủ mình phải làm gì đó, phải thành tài. Tôi may mắn được đến với công ty và thành công như ngày hôm nay, được đứng đây chia sẻ với các bạn. Các bạn hôm nay ngồi đây cũng được cơ hội như tôi. Các bạn có muốn nắm lấy không?”

Khai Tâm
 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. Bảo tàng Ký ức Xã hội - All Rights Reserved
Template Created by Nhật Nguyên Published by Nhật Nguyên
Proudly powered by Nguyễn Đức Lộc